Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẬT KÝ BUỒN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẬT KÝ BUỒN. Hiển thị tất cả bài đăng

9 thg 11, 2015

Ốm mất rồi




Sáng nay vừa tỉnh giấc
Hắt hơi liền mấy hồi
Mừng thầm ai nhớ tôi
Hay là nhà có khách

Vùng dậy chạy một mạch
Chân bước không được nhanh
Thể dục cũng không thành
Sao ù tai chóng mặt

Người mỏi mệt quay quắt
Trời ơi ốm mất rồi
Đứng lên rồi lại ngồi
Hôm nay đâu phải rỗi

Trời ơi thật là tội
Tính làm sao bây giờ
Những việc hôm nay chờ
Sáng chiều cả hai buổi

Từ tiết đầu tiết cuối
Chẳng thể nhờ được ai
Thôi đành cố đến mai
Chủ nhật xanh được nghỉ

Sách cặp đi dầu dĩ
Mặt buồn thỉu buồn thiu
Mang cái số hẩm hịu
Cũng phải cố mà chịu

Nào còn ai nũng nịu
Cho bát cháo bát cơm
Viên thuốc đỡ tủi hờn
Mới hay mình cũng khổ
-->Đọc thêm...

29 thg 3, 2013

HÀM SỐ NGƯỢC



Thầy dạy lại em nghe bài hàm số ngược
 Để mai sau em hiểu rõ lẽ đời
 Như vũ trụ sinh lưỡng nghi trời đất
 Như thời gian có dòng ngược dòng xuôi

 Em chưa thấu những đắng cay đau khổ
 Sẽ chẳng hiểu đâu nghọt nghào hạnh phúc
 Em chưa trải những đêm dài thao thức
 Sẽ chẳng quý đâu một giây phút yên bình

 Sống ở trên đời chưa hiểu lẽ tử sinh
Sẽ chẳng ai tin:Ai đó ?Phút lên đoạn đầu đài Là phút thanh thản nhất
 Nêu chưa hiểu lẽ đời được mất
 Sẽ chẳng vững vàng đâu trong cuộc sống đời thường

Thầy dạy em nghe bởi đoạn đường trường
 Sẽ còn dài lắm những ngày không yên ả
 Tất cả sẽ qua để lại có tất cả
 Cả buồn vui thiện ác mất còn
-->Đọc thêm...

13 thg 3, 2013


VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ


Chẳng thể biết trước nay ta về đây
Kỷ niệm năm sưa vẫn đủ đầy
Chèo đèo lội suối đi cầu dây
Đến với đàn em nhỏ thơ ngây

Nơi vùng cao,rừng sâu  học chữ

Vẫn nhớ bao đêm ta mất ngủ
Bọ đốt khắp người nở đầy hoa
Ngày ngày  rau bắp vẫn cười xòa

Cuộc sống giản đơn dần trôi qua
Cùng đàn em nhỏ thân thương quá
Chẳng hiểu vì sao duyên cớ lạ
Ta lại đến nơi ta cần đến

Nay trở lại đây nơi trường cũ

Không dấu rêu phong,không bụi phủ
Trường xây ngói mới đẹp khang trang
Đèn điện lung linh khắp bản làng

Đường rộng thênh thang,rừng sơ xác

Bỗng thấy trong lòng buồn man mác
Bóng cây năm ấy ta ngồi nghỉ
Đã bị tặc lâm đưa tiễn  đi

Ta trở về đây chẳng mấy khi

Vẩn vơ suy nghĩ để làm gì
Nhớ thăm bạn cũ cho thỏa ý
Bao ngày cách trở vẫn chờ mong

Lưng núi mây mù sương mờ ảo

Mây vờn ôm núi đẹp biết bao
Thầm ước có ngày ta trở lại
Sánh bước trên đường cùng bạn thân






Ngày trở về thăm trường cũ ,tôi viết lại mấy dòng cảm súc của mình 
Xin gửi tặng các thầy cô giáo các cấp hiện đang công tác tại Hữu Liên bài thơ cùng bài hát 
người giáo viên nhân dân,có lỗi gì xin bỏ qua nhé. 
Chúc các bạn luôn đạt thành tích cao trong công tác yêu người bao nhiêu ta càng yêu nghề bấy nhiêu .

-->Đọc thêm...

11 thg 3, 2013


ĐỜI CÔ ĐƠN





Tu là tích phước
Tình là dây oan 
Đời là bể khổ
Mỗi con người là một con số

Mỗi con số là một con đường
Đường của ta là chông gai sỏi đá
Nên đời ta đơn côi băng giá
Chẳng  ai dám cùng ta đi cả

Dù là vậy ta cũng không thể ngã
Ta không thể nhận tình thương hại
Của những người xa lạ qua đường
Ta  phải bước đi trong gắng gượng

 Còn bao điều đón đợi  phía trước
Việc nhà việc nước không  bỏ được
Ta  phải  đi đến cuối con đường 
Mong  sao trả hết nợ đời thường

Chẳng còn vương vấn đến yêu đương
Trải qua một kiếp đoạn trường
Thân ta như một loài hoa dại 
Mọc ở ven đường dãi nắng dầm sương

Hoa không khoe sắc, không tỏa hương
Chỉ âm thầm làm ra mật ghọt
Góp Với đời thêm vị dịu êm
Và lặng lẽ úa tàn trong sương gió.

-->Đọc thêm...