Written By Anh Nguyen on 11 thg 3, 2013 | 11.3.13


ĐỜI CÔ ĐƠN





Tu là tích phước
Tình là dây oan 
Đời là bể khổ
Mỗi con người là một con số

Mỗi con số là một con đường
Đường của ta là chông gai sỏi đá
Nên đời ta đơn côi băng giá
Chẳng  ai dám cùng ta đi cả

Dù là vậy ta cũng không thể ngã
Ta không thể nhận tình thương hại
Của những người xa lạ qua đường
Ta  phải bước đi trong gắng gượng

 Còn bao điều đón đợi  phía trước
Việc nhà việc nước không  bỏ được
Ta  phải  đi đến cuối con đường 
Mong  sao trả hết nợ đời thường

Chẳng còn vương vấn đến yêu đương
Trải qua một kiếp đoạn trường
Thân ta như một loài hoa dại 
Mọc ở ven đường dãi nắng dầm sương

Hoa không khoe sắc, không tỏa hương
Chỉ âm thầm làm ra mật ghọt
Góp Với đời thêm vị dịu êm
Và lặng lẽ úa tàn trong sương gió.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Tổng số lượt xem trang





Nếu phải giận hờn anh

Em sẽ đổi lại bằng im lặng đợi chờ

Em xin gửi anh nhiều thương nhớ

Bởi đâu thể biết một ngày mai

Ta không còn có ở trên đời

Hãy yêu thương khi ta còn hơi thở !

Lưu trữ Blog

Translate